*Vài lời nho nhỏ dại trước khi gọi truyện: vị mãi chưa tồn tại ngoại truyện yêu cầu mình quyết định tự edit, tay nghề edit mình ko nhiều.Nếu mà tất cả sai sót hay tất cả gì nên sửa mọi tín đồ cứ góp ý nha.Cảm ơn ạ :>*Trước tết, Tưởng Xuyên thuộc Lữ An đưa vật tứ về quê, Lữ An hỏi: " muốn trở về một chuyến không?"Tưởng Xuyên tựa sống lưng vào ghế ngồi, chú ý xa xăm, một thời gian sau mới nói: "Lần tới đi, mang Tần Đường đi cùng."Lữ An nói: "Không chào hỏi một chút?"Tưởng Xuyên cười cợt châm chọc: "Nếu không thì sao?"Năm kia anh bị huỷ vứt cảnh tịch, thanh danh cũng ko tốt, ông già thiệt sự cho rằng anh ở bên ngoài làm chuyện lếu láo đản, trong thôn rất khó gì mới có một sv đại học, xuất hiện thêm một công an tinh thần quật cường là càng nặng nề hơn.Mấy năm nay Tưởng Xuyên không trở về, hơn nữa, hai năm đầu Khương Khôn còn cho người điều tra anh, mặc dù ông không phù hợp anh, nhưng lại vẫn nghe lời Lữ An, có bạn vào buôn bản tìm, ngay tức khắc nói với người ta: "Thằng bé đấy của tôi đã mất lâu rồi."

Bạn đang xem: Anh đến cùng rạng đông

Lữ An nhướng mày: "Tôi quay trở lại nói với chú Lục, lần tới anh mang nữ giới trở về?"Tưởng Xuyên nở nụ cười: "Được."Anh đi thiết lập vài thứ, mang chút tiền, đưa mang đến Lữ An.Lữ An chỉ qua đêm tất cả một hom, Tưởng Xuyên hóng ở trấn trên, ngày sau Lữ An trở về, Tưởng Xuyên quan sát anh: "Ba tôi nói gì?"Lữ An lắc đầu: "Chưa nói gì cả, tuy thế mà chú ấy hỏi tôi, cô nàng kia ngơi nghỉ đâu, tôi nói Bắc Kinh."Tưởng Xuyên cười cợt một tiếng.Vốn dĩ Tần Đường sẽ cùng anh về quê nhưng mang đến lúc đi lại có chút chuyện, hôm đó, Tưởng Xuyên 1 mình trở về, Lữ An mới gặp gỡ và hẹn hò cùng tè Bạch, tình yêu hết dạ vừa chớm nở, cậu ta đưa Tiểu Bạch về nhà, hơn 1 tuần nay vẫn không trở về.Mấy trong năm này Tưởng Xuyên đã không về quê, nhưng có nghe Lữ An nói qua, đơn vị anh có sửa chữa thay thế lại, rất đẹp.Tưởng Xuyên giới hạn xe trước cửa, sau khoản thời gian xuống xe tức khắc thấy bố đứng sống cửa, dáng bạn cao gầy, mặc một chiếc áo bông, team mũ quân đội, rất có tinh thần, ông thấy anh, mắt sáng lên một chút nhưng rất cấp tốc liền vụt tắt, góc nhìn dừng bên trên xe anh.

Xem thêm: Cách Kết Nối Máy In Và Chia Sẻ Máy In Trong Mạng Lan Hoặc Wifi

Tưởng Xuyên quan sát ông một lúc, mở miệng: "Ba."Nhiều năm ko gặp, giọng nói tất cả chút xúc động.Ông liếc anh một cái, mãi sau new nói: "Chỉ có 1 mình anh à?"Tưởng Xuyên ngồi xổm xuống , phát âm ra, mỉm cười nói: "Tần Đường có vấn đề không thể tới, lần sau bé sẽ có cô ấy mang đến đây."Ba anh hừ một tiếng, lẹo tay sau lưng, quay lại phòng.Tưởng Xuyên đi theo vào nhà, phân phát hiện item được thu dọn rất thật sạch ngăn nắp, một số trong những đồ nhìn rất mới, như là mới mua vậy, lòng Tưởng Xuyên khẽ động, đi về bên cạnh phải, ngẩn fan nhìn căn phòng, cửa sổ gỗ đã có được sơn đỏ, rèm cửa cũng vắt mới, chăn nệm trên nệm đều mới tinh.Anh ngẩn bạn một lúc.Một lát sau, ba anh ngơi nghỉ phía sau ko nặng không vơi nói một câu: "Nhìn gì cơ mà nhìn, phòng kia là sẵn sàng cho nha đầu kia."
Tưởng Xuyên quay đầu lại, mỉm cười nói, "Cô ấy thương hiệu là Tần Đường."Ông nhìn anh không lên tiếng.Quan hệ giữa phụ thân con chúng ta vẫn luôn luôn như vậy, lạnh nhạt nhưng ko xa cách, tiết mủ tình thâm.Tưởng Xuyên ở trong nhà hai ngày, Lữ An đã trở lại.Lữ An chú ý lén một chút, muốn thực trạng thế nào, tác dụng chỉ tất cả hai người bọn ông mặt đương đầu ăn cơm, anh ngớ người: "Tần Đường đâu?"Ba Tưởng Xuyên: "Hừ, ai biết người ta cũng muốn cùng nó về không."Tưởng Xuyên biết cha anh phát âm lầm, cũng ko giải thích, Lữ An trừng mắt, cũng hiểu ra, cười cợt hì hì: "Lần tới nhất mực sẽ đến, chú Lục chú im tâm, cô ấy chắc hẳn rằng là con dâu của chú, chạy ko được."Tưởng Xuyên liếc anh, Lữ An vội vàng chạy ra ngoài.......Tần Đường đang đặt vé mang đến Tây An, new ra cửa ngõ thì chạm chán Tần Việt, trong năm này Tần Việt hai mươi tuổi, vóc dáng rất cao, đứng ở cửa ngõ phòng cô ngăn lại, như thể bức tường, "Chị, chị nên đi rồi à?" Anh hất cằm về phía vali cùng cái camera trước ngực.Tần Đường chú ý cậu ta: "Đúng lúc gửi chị ra sân bay."Tần Việt nói: "Ba mẹ vừa new đi, chị vẫn vội vã đi gặp ai kia......""Tưởng Xuyên."Tần Việt nhíu mày: "Nhất định bắt buộc đi hả?"Tần Đường gật đầu: "Nhất định đề xuất đi."Tần Việt phụ thuộc vào khung cửa, bó tay trước ngực, "Vậy em biết nói ra làm sao với cha đây?"Tần Đường rất tự nhiên và thoải mái nói: "Chỉ bị tấn công vài cái thôi."Tần Việt: "......"Từ bé dại đến lớn, cậu bị tấn công ít sao? Tần Đường phạm lỗi, Tần Sâm ko xuống tay với đàn bà được cơ mà Tần Việt phạm lỗi thì không lưu lại tình chút nào.Cuối cùng, Tần Việt vẫn đưa Tần Đường mang lại sân bay.Tần Đường chuyển máy cất cánh ở Tây An, ngồi xe cộ buýt mang lại trấn trên, đang hơn 4 giờ đồng hồ chiều, cô ko biết địa chỉ cụ thể, đứng trong nhà ga để ý đến vài giây, gọi điện thoại cảm ứng cho Lữ An, "Hiện trên tôi đang ở trấn trên, chỗ các anh điện thoại tư vấn là gì?"Lúc ấy Tưởng Xuyên đã ở thuộc Lữ An, thời điểm cậu ta rút điện thoại ra, anh liếc nhìn, ánh mắt bỗng dưng trầm xuống.Lữ An luân phiên người, dường như đang trốn tránh anh, "Hả? tuyệt tôi đến đón cô?...... Vậy cũng đúng, cô mang đến bến xe, mà lại mà tiếng này...... Tôi đã xem, hình như hai ba tiếng mới có một chuyến......"Lữ An lời nói còn chưa nói xong, điện thoại thông minh liền bị lag đi.Tưởng Xuyên áp điện thoại cảm ứng thông minh bên tai, trầm giọng: "Tìm một chỗ ngồi xuống ngóng anh, đừng để bị lạnh."Tần Đường ngẩn người nhưng đầu dây bên đó đã cúp.Cô đứng tại khu vực vài giây, chú ý xung quanh, lại trở lại phòng chờ.Nhà ga không có máy sưởi, chờ một cơ hội lại thấy lạnh, Tần Đường khép chặt áo, kéo khăn choàng cổ lên , nhị chân dậm dậm, nhị tay bỏ trên miệng sưởi ấm, bỗng nhiên trước mặt xuất hiện thêm một bóng đen, cô ngấc đầu, nhìn mãi.Tưởng Xuyên nhìn châm bẩm cô một lát, ngồi xuống mặt cạnh, úp tay cô lại, thanh thanh xoa nắn.Tần Đường nhấp môi dưới, chú ý sườn khía cạnh anh.Vẫn không có ai nói gì.Đến khi cánh trắng tay nõn mềm mại và mượt mà kia độ ẩm lên, Tưởng Xuyên mới nhìn về phía cô: "Sao không call cho anh?"Tần Đường chậm chạp nói: "Định tạo bất thần cho anh."Tưởng Xuyên không nhịn được, khẽ cười: "Em cho đã là điều bất thần rồi, đừng bày đầy đủ trò chẳng ra đâu, tại đây chờ lâu như vậy, em có ngốc không?"Tần Đường: "......"Đây là lần thứ nhất anh nói cô ngốc.Cô nhíu mày: "Anh mới ngốc."Tưởng Xuyên không tranh cãi với cô, xách hành lý, núm lấy tay cô , "Đi thôi, thuộc anh về nhà."Tần Đường khá nóng, "Ừm."Cô đi phía đằng sau anh, ko nói gì cả.Tưởng Xuyên xoay đầu nhìn, đùng một cái lại cười.Tần Đường cảm giác anh đang cười cợt cô, lập tức hỏi: "Anh cười cái gì."Tưởng Xuyên liếm khóe miệng, cười nói: "Cười em.""...... Cười em loại gì?""Cười em giống như cô vợ nhỏ."Tần Đường hơi nghẹn, vành tai đỏ lên, Tưởng Xuyên xếp hành lý lên xe, ko nghe cô nói gì, xoay fan sờ sờ tai cô, rét rực rồi này.Tần Đường phủi tay anh xuống : "Đáng ghét bị tiêu diệt đi được."Tưởng Xuyên nắm tay cô, cúi đầu dán bên tai: "Thật đáng ghét?"Tần Đường trừng mắt: "Thật đáng ghét."Tưởng Xuyên nhướng mày, nhét fan vào ghế phụ, còn bản thân vòng qua bên đó ngồi vào chống ghế lái, vừa vào liền duy trì ót kéo cô qua, hôn lên môi cô, dùng lực như trừng phạt, Tần Đường ưm một tiếng, ôm siết lấy cổ anh, hưởng thụ cuộc tái ngộ này.Một thời điểm sau, Tưởng Xuyên buông cô ra, hai người đều phải sở hữu chút thở gấp.Anh sờ sờ vành tai mềm mại của cô, khàn giọng: "Mệt mỏi không?"Tần Đường nhấp lên xuống đầu: "Không mệt, chỉ hơi lạnh một chút."Tưởng Xuyên cười: " Về nhà cho em ngủ chóng sưởi."Tần Đường: "......""Từng ngủ giường sưởi chưa?" Anh vân vê tai cô."Chưa......" Tần Đường trốn tránh, tự đắc một cách đáng ghét ===== mặt, "Đêm nay thì ngủ."Ánh đôi mắt Tưởng Xuyên trầm xuống, lại cúi đầu hôn cô, bàn tay giải pháp lớp áo xống mà xoa nắn.Chỉ một lúc sau, người dựa vào thành ghế, hạ cửa sổ xuống, gió lạnh liền ùa vào .Hai người đều đã bình tĩnh.Trên đường trở về, tâm tình họ vô cùng tốt.Dọc đường băng qua đơn vị mái bởi và công ty hầm, vô cùng đặc sắc, Tưởng Xuyên thấy cô nắm máy ảnh, chạy chậm lại.Hết còn con đường này sẽ tới thôn, trời đã tối sầm.Nhà Lữ An với Tưởng Xuyên siêu gần, trước giờ cơm trắng Tưởng Xuyên chạy đi, ông Lục lại đi kiếm khắp nhà, Lữ An tức tốc nói, Tưởng Xuyên đi đón Tần Đường rồi.Mẹ Lữ An hỏi: "Tần Đường là ai vậy?""Vợ Tưởng Xuyên.""A......" bà bầu Lữ An vô cùng vui mừng, "Vậy chút nữa đi chạm chán cô nhỏ bé đi." mẹ vừa nói vừa quan sát Lữ An, "Chừng nào thì nhỏ mang con dâu về bên đây?"Lữ An giới hạn một chút, "Sẽ nhanh thôi."Mẹ Lữ An vừa nghe, nhanh nhảu hỏi: "Có bạn rồi à?""Vâng." Lữ An cũng không gạt mẹ.Mẹ Lữ khôn xiết vui vẻ, ngay tức khắc hỏi anh liên tiếp mấy câu, Lữ An phòng đỡ ko được, đúng lúc bên phía ngoài có tiếng ô tô , hấp tấp vội vàng nói: "Hôm nào lại nói, đi ra phía bên ngoài trước đã."Ông Lục đã sớm hóng ở ngoài.Tưởng Xuyên một tay xách hành lý, một tay dắt Tần Đường, thấy phía trước có khá nhiều người, trong lòng hiểu ra, anh nói cùng với Tần Đường: "Người cao nhất chính là tía anh."