Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: hiện tại đại1 bài bác trả lời: 1 thảo luận27 fan thích: Quynh1984, cafe, Tyn, padme, Chaconne, norz, zenviet, Mui~Tek, KC, polaris2511, Nhiễu Sự, danny76, cachualove, cooleye_102, ...!!!..., phanthuymai, HUY HOÀI TỬ, homy, Huỳnh An, Viet Nguyen Walin, phuongtran, Blues, Blue, kokomi, doradomiss, Hạ đỏ, Ngô RùaTừ khoá: tình cảm (845) đổ vỡ (89) lỡ làng mạc (44)
- mặt em (Xuân Diệu)- tình thân (Vera Inber)- quan lại Trạng (Nguyễn Bính)- Hãy mang mùa xuân theo (Hồ Thuỵ Mỹ Hạnh)- Lỡ thôn (Hồ Lệ Trạch)
- chính vì không thể quên...- Đừng trách- còn nếu như không muốn đi hết nhỏ đường...- khi ta mỉm cười với nói...- Đám cưới (2)
*

Chúng ta có lòng tin đi mang lại cuối đất cùng trời mặc dù có phải trả giánhưng cuộc đời... Luôn có tương đối nhiều ngã rẽ!Phải những ai đó đã từng đi qua thương nhớmới thấy cô đơn chưa lúc nào là thiết bị ta hy vọng chọn lựata chỉ lựa chọn sống bên dưới một mái nhà những lối vào và cửa ngõ sổnhững luống hoa hồng kim cương rạng rỡđêm đêm quan sát trời cùng đoán một vày sao dành riêng cho chúng ta sẽ hiện nay rõmọi điều mong ao?Ta cứ tưởng tượng về ngôi nhà với những đứa con ngày sauchúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗđút từng thìa thức lấn sâu vào cái miệng nhỏ bé nhỏvà thấy yêu nhân loại qua góc nhìn của trái tim không biết về nhức khổđơn giản là ghét-thương...Những buổi sớm thức dậy khi chúng khủng dần lênsẽ cần giành nhau tuýp kem đánh răng mang lại ầm ĩsẽ liếc nhau trong bữa tiệc để đọc từng ý nghĩsẽ rứa tay nhau lúc vui cùng bĩu môi thời gian giận dỗikhông yêu cầu sống cùng với chua cay…Chúng ta thương hầu hết ngày không nhiều gió và những mâynhững ngày chỉ nói với nhau bởi ánh mắtnhững ngày chỉ việc tựa vai sẽ thấy lòng thanh thảnnhững ngày nhưng mà nỗi đơn độc cũng đề nghị như phân tử muối mặnnêm vào phần lớn bình yên…Nhưng cuộc đời luôn có rất nhiều ngã rẽ hóng được đặt tênđể người định nghĩa lại hạnh phúcđể so kè thiệt hơn phần lớn mất mátđể lần đầu tiên trong lòng người nghi ngại tình yêu chưa phải là lắp thêm duy nhấtbiết phương pháp làm tổn thương…Ngôi bên được trả về với mọi luống hoả hồng vàngcửa sổ, lối đi…phải khép lạinhững bởi vì sao rồi cũng mang đến lúc lag mình chứ cấp thiết sáng mãinhững giờ đồng hồ cười trẻ con vẫn chưa đủ các tưởng tượng đến quãng đời ấyvà bạn bước đi…Chúng ta đã đi qua thương ghi nhớ mà không thể phải vaynên nợ nần chỉ đong bằng cảm giácnên sợ hãi cuộc đời sau này sẽ chẳng thể nào ôm được ai kia trong tay thật chặtnên băn khoăn lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rátdù đau mang đến xanh xao…Có bao nhiêu bạn đã trải qua thương nhớ nhưng mà quên được nhau?