CLO - Sau phần lớn vinh quang và cay đắng trong cuộc đời, bước sang tuổi 90 bạn nghệ sĩ lịch lãm ấy vẫn không lành dâng mang đến đời hồ hết bông hoa đẹp tuyệt vời nhất từ vai trung phong hồn của mình bằng những sáng chế không ngừng...

Bạn đang xem: Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố


Tiểu Vũ

CLO - Phan Vũ, một chiếc tên thừa đỗi thân quen trong làng thẩm mỹ và nghệ thuật Việt Nam. Tên tuổi của ông gắn sát với ca khúc nổi tiếng “Em ơi ! tp. Hà nội phố” thuộc những cỗ phim, vở kịch, cửa nhà hội họa vang trơn một thời. Sau đầy đủ vinh quang đãng và đắng cay trong cuộc đời, cách sang tuổi 90 bạn nghệ sĩ hào hoa ấy vẫn không lành dâng mang lại đời đều bông hoa đẹp tuyệt vời nhất từ trung tâm hồn của chính mình bằng những sáng chế không xong nghỉ. Được chạm chán gỡ, hầu chuyện cùng với ông quả là một điều may mắn.


*
công ty thơ Phan Vũ

Với tôi, mọi khi nhắc đến tên Phan Vũ cũng đồng nghĩa tương quan là lúc phần nhiều vần thơ trong trường ca Hà Nội phố tuyệt đẹp của ông lại vọng về:

Em ơi! thủ đô - phố... Ta còn em vầng trăng nửa, Người phu xe chờ khách bến đầu ô. Tiếng rao tối lạc giọng Ơ hờ... Căn gác trọ đường vào bằng cửa sổ Lão Mozart láng giềng Bảy nốt tảo cưa. Từng tối quên giấc ngủ...

Ngưỡng chiêu mộ nhà thơ Phan Vũ từ tương đối lâu nhưng để được gặp mặt trực tiếp ông quả là điều hơi khó khăn, hơn thế nữa nghe nói ông đang về “quy ẩn’ từ bỏ lâu ở đâu đó không tính ngoại ô sử dụng Gòn. Giữa một tp rộng lớn như vậy biết tìm kiếm ông nơi đâu. Fan viết thuộc cố kỉnh hệ 7x như tôi cùng với ông chênh lệch cho hàng mấy chục thập niên về tuổi tác. Viết về ông lại khó bởi lẽ ông thuộc hàng “cây đa, cây đề” đã có khá nhiều người viết cặn kẽ rồi. Vẫn không thỏa mãn nhu cầu với các gì đang đọc về ông. Dòng ước ao lớn số 1 của tôi vẫn là được trực tiếp gặp gỡ ông để nghe chính ông nhắc về cuộc sống mình, được nghe ông đọc “Hà Nội phố” được thấy ông cố kỉnh cọ tô đều mảng color sáng tối lên những tranh ảnh mang đậm dấu ấn Phan Vũ…

Bằng nhiều cách, tôi sẽ liên lạc được với ông. Ông vui vẻ nhận lời cho 1 cuộc gặp mặt gỡ.Điểm hẹn là một trong những quán cafe ở q.9 TP.HCM. Lúc tôi đến ông vẫn ngồi kia từ trước. Đập vào mắt tôi là 1 trong Phan Vũ vạm vỡ quắc thước cùng đầy vẻ phong trần lãng tử ngậm ống điếu, tay cầm điện thoại cảm ứng lướt Facebook. Cho dù biết trước ông đã cách sang tuổi 91 tuy vậy sao vẫn ngờ ngợ. Không thể tưởng tượng ông trẻ khỏe đến thế. Bộ áo quần jean còn dính đầy sơn, đôi tay lem luốc color vẽ, nụ cười hiền và góc nhìn triều mến của ông đã có tác dụng tôi thấy ông quá gần gụi thương yêu. Càng lạc quan hơn khi ông quá nhận: “Tôi thường đùa với các bạn trẻ ở tuổi đôi mươi đến 30, họ có nhiều điều hay và rất sáng chế trong những lĩnh vực”.

Ông là bạn rất ít nói, siêu ít mô tả mình trước đám đông. Các cái trong ông đều chậm trễ bình lặng. Ông tiếp chúng tôi thân thương như fan ông và phần nhiều đứa cháu. Bên ly cafe thơm tho buổi sáng, ký kết ức của ông trong khi vẫn nguyên vẹn không thể mất một đoạn nào trong phần đời vốn những thăng trầm của ông.


Bấy lâu nay trong long tôi cứ nghĩ về ông là tín đồ Hà Nội, bây giờ mới vỡ òa ra khi biết được ông gồm gốc gác miền Trung: “Tôi xa quê từ lúc chưa xin chào đời, mãi mang đến 90 năm sau, tức là năm 2014 tôi mới tất cả dịp trở lại viếng thăm quê làm việc Đà Nẵng. Bố tôi là fan làng Phước Ninh, bà mẹ tôi là bạn làng nề hà Hiên nay call là quận Hải Châu, tp Đà Nẵng. Cha mẹ tôi gặp nhau ở tp hải phòng và xuất hiện tôi ở đó...”

Qua lời ông kể, tôi có thể hình dung được nam giới trai Phan Vũ tuổi trăng tròn oai hùng trong đoàn quân nam giới tiến ở Miền Đông và Miền tây nam Bộ vào 9 năm nội chiến chống Pháp. Bao gồm những mẩu chuyện ông sẽ từng share với báo chí truyền thông và cũng đều có câu chuyện trước tiên ông new kể. Thuở ấy khi còn giúp bên Ban cơ chế tù binh của Việt Minh, ông là 1 chàng trai lịch lãm lãng tử, nói tiếng Pháp trôi tung như fan Pháp.Có một cô tù binh người Pháp bị rung động ông mang lại độ sau khoản thời gian được thả từng ngày cô số đông gởi kim cương ra vùng kháng chiến cho ông. Điều trớ trêu là cha cô ấy là 1 trong những sĩ quan lại Phòng hai của Pháp biết được câu hỏi làm của phụ nữ và sẽ giăng một chiếc bẫy đợi ông nhập thành để bắt. Khôn xiết may tổ chức triển khai đã phát hiện tại ra thủ đoạn này và biến hóa khế hoạch không cho Phan Vũ nhập thành. Ông hé lộ một túng mật: “Nếu không tồn tại sự nuốm ấy tôi đang trở thành chiến sĩ trong màng lưới tình báo của Phạm Ngọc Thảo rồi”.

Hà nội phố của Phan Vũ của viết vào trong những năm chiến tranh phần đông rất đổi yên bình không thể có “mùi thuốc súng” tốt cảnh bom rơi đạn nổ.Hai mươi bốn đoạn trong bài thơ với nhiều điệp ngữ “ta còn em” lặp đi lặp lại như một sự xung khắc khoải nuối tiếc nuối gần như gì đã từng có lần có rồi tấn công mất…

Bài hà nội thủ đô phốcủa ông có một vài phận hơi kỳ lạ, được sáng tác năm 1972 cơ mà nó chỉ nên một bản thảo chưa hoàn hảo và được truyền miệng qua nhiều thập kỷ, mãi mang lại 1985 lúc nhạc sĩ Phú quang phổ nhạc một quãng trong bài thơ của ông thì công chúng mới nghe biết và được bằng lòng lưu hành thành văn bản. Có một điều ông vướng mắc là lý do bài hát phổ từ bỏ thơ của ông fan ta vẫn ghi là “phỏng thơ” Phan Vũ.

 Giọng công ty thơ chầm chậm: “Thời gian tôi viết bài thơ này, cũng là lúc máy cất cánh Mỹ đang ném bom B52 mọi Hà Nội. Nhà tôi nghỉ ngơi phố mặt hàng Bún, ngay đối diện với nhà máy điện yên ổn Phụ. Chung quanh khu vực tôi ở, tòa tháp đổ nát, quang quẻ cảnh bị tiêu diệt chóc bãi bể nương dâu khắp nơi. Từ đầu phố cho cuối phố lúc nào cũng đầy mùi thơm thắp cho tất cả những người đã khuất. Phần đông tứ thơ của mình nảy ra những năm đó. Bài bác thơ tôi không viết về chiến tranh, nhưng viết về phần đa hoài niệm sâu đậm trong lòng. Tôi đã đẩy thời khắc trong bài thơ lùi về quá khứ. Vết tích của cuộc chiến tranh chỉ xuất hiện thêm ở khổ thơ vật dụng 20, cùng với “Một mon Chạp - white khăn sô - sương hương dài theo phố…” Những sự kiện hồi tháng 12 này đã để lại một rãnh sâu đậm trong ký ức của tôi. Đó là một cân nặng hoài niệm. Ta còn em, cũng tức là ta mất em rồi.”

Mãi mê với những mẩu chuyện của ông đến quá trưa. Công ty chúng tôi xin phép được ghé thăm thăm nhà để xem tranh vày ông vẽ. Tuyến phố quanh co qua mấy ngõ hẻm đưa công ty chúng tôi đến tòa nhà cũng là xưởng vẽ của ông. Căn nhà nhỏ, ngổn ngang với màu sắc cọ, tranh treo bên trên tường, tranh ở dưới đất, đông đảo bức sẽ hoàn thành, những bức tranh còn dang dở. Ông là người lặng lẽ âm thầm nên công ít tiếp khách, lý do ông giới thiệu là xưởng vẽ và nhà ở của ông siêu nhỏ, chỉ hoàn toàn có thể tiếp từ một đến hai người. Lúc này chúng tôi được ông ưu tiên mời đến nhà.

Dù ở tuổi 91 tuy thế ông vẫn dậy từ 3 giờ sáng nhằm vẽ. Đa số tranh của hầu hết theo phe cánh trừu tượng. Quan sát tranh của ông thiệt sự cửa hàng chúng tôi không gọi gì nếu như như không có lời lý giải từ ông.

“Tranh của tớ vẽ phần lớn lấy phát minh từ đa số câu thơ viết. Tôi rất yêu con bạn dạng thân mình bắt buộc thường phân phát họa khuôn mặt của chính mình nên tôi thường phát họa khuôn mặt của mình để ngắm nhìn mỗi ngày. Hội họa luôn tạo cho tôi xúc cảm tự vì phóng khoáng vày nó không xẩy ra ràng buộc bởi bất cứ điều gì". Phần lớn gam màu sắc trong tranh Phan Vũ luôn luôn có sự tương phản giữa sáng và về tối và đựng nhiều thông điệp mà rất khó gì ai cũng nhận ra. Ông nói “Nếu ai cũng hiểu tranh của tôi thì tôi còn gì để vẽ nữa. Tôi chú ý đến màu sắc tương phản bội của tranh hơn là hình khối”

Họa sĩ Phan Vũ trước đó chưa từng học vẽ ở bất kể trường lớp nào. Kỹ năng và kiến thức mà ông đã đạt được để chuyển hẳn qua vẽ tranh là được tích tụ vày trong quá khứ ông là bạn cùng thời với những danh họa Bùi Xuân Phái, Dương Bích Liên… ông thường mang lại xem bọn họ vẽ cùng từ màu sắc mò học tập nghề từ thời điểm ngày ấy. ít ngày sau này khi có dịp xuất ngoại ông tìm kiếm mua hầu như tài liệu về hội họa rồi tự học.

Xem thêm: Hướng Dẫn Nhiệm Vụ Phượng Tường Part 2 Nhánh 2 Nhánh 2, Hướng Dẫn Làm Nhiệm Vụ Phụng Tường Nhánh 2

Trước bối cảnh khá “bát nháo” của rất nhiều trường phái hội họa vào nước. Điều họa sĩ Phan Vũ mong mỏi đợi là 1 thế hệ xoàn trong bộ môn thẩm mỹ và nghệ thuật này ra đời.

Trên bàn thao tác của ông, tôi để ý đến vỏ hộp thuốc bốn ngăn được ghi cảnh giác “Sáng – Trưa – Chiều – Tối”. Đó là việc chu đáo của vợ sau này ông (nhà báo Diễm Chi). “Mọi việc của tôi đều do cô ấy chuẩn bị xếp, tôi bao gồm thói đãng trí xuất xắc quên nên cô ấy rất lo. đã đạt được sự gọn gàng này là nhờ vào một tay cô ấy. Cho dù 90 rồi nhưng lại trong mắt cô ấy tôi vẫn là một đứa trẻ em con”.

Dù là tín đồ hào hoa lãng tử, tuy nhiên với vợ nhỏ ông khôn cùng mực thủy thông thường son sắc. Trong hôn nhân gia đình ông quan niệm chữ “thương” xứng đáng quý rộng chữ “yêu”, vị thương vẫn gắn bó lâu hơn là yêu. Khi nói đến nghệ sĩ Phi Nga trong đôi mắt ông thăm thẳm đầy đủ hoài niệm về người vk đã vượt cố. “Phi Nga tác động rất nhiều trong trong quan niệm thẩm mỹ và cuộc sống của tôi cho tận hôm nay. Những năm cô ấy bị bệnh tim tôi dành riêng 30 năm để chuyên sóc. Tôi khôn xiết sợ bất cứ tổn thương nào cho vợ dù chỉ là 1 trong vết nhỏ”. Kỷ niệm mà lại ông kể lại làm cửa hàng chúng tôi cảm rượu cồn là thời ấy sinh sống Hà Nội chưa có xe cứu vãn thương như bây giờ, nhà ông xa dịch viện, vk ông người nghệ sỹ Phi Nga lại cần yếu đi xe pháo buýt được bởi vì sợ sốc. Mọi khi cô ấy lên cơn đau, ông nên cõng vợ trên vai đi dạo mấy cây số để đưa cô ấy đến căn bệnh viện.

Buổi chiều hôm ấy, bên ly rượu cay. Phan Vũ vẫn đọc Hà Nội Phố, thành phố sài thành phố và nhiều bài xích thơ của ông cho cho công ty chúng tôi nghe. Lúc nhã hứng ông lại hát vang lên những bài bác ca của 1 thời kháng chiến. Ông còn nhắc cho công ty chúng tôi nghe tương đối nhiều câu chuyện không giống về cuộc đời của ông. Ngoài những chi rời rạc được viết ra làm việc đây, còn tồn tại những chuyện mà bạn viết xin gìn giữ cho riêng mình và giữ gìn cho riêng ông. Đôi khi trong mỗi mẩu chuyện ấy vẫn đang còn chút xót xa, bao gồm chút ngậm ngùi về phần đa tháng ngày thăng trầm của tín đồ nghệ sĩ hào hoa như ông.

Một ngày ngắn ngủi bên ông, người viết không tồn tại tham vọng vẽ lên một chân dung khá đầy đủ về ông. Đây chỉ cần vài nét chấm phá rất nhỏ, đều cảm nhấn rất chân thành của người viết trẻ lúc nghĩ về một bậc chi phí bối của nền nghệ thuật non sông bằng sự trân trọng nhất.

Chia tay ông ra về, vẫn đo đắn gọi ông là gì. Công ty thơ, họa sĩ, chiến sĩ, nhà biên kịch, đạo diễn, công ty báo... Tất cả đều quy tụ trong con tín đồ của Phan Vũ. Xin mượn câu thơ trong bài hà nội phố để điện thoại tư vấn ông, ông chính là : “Người nghệ sỹ lang hoài trên phố”,dù bất kể cuộc rong chơi nào, từ bỏ thơ, điện ảnh, hội họa ông phần đa để lại số đông dấu ấn nặng nề phai.